Lang thang một mình trên phố cổ Hà Nội

#Hà Nội

Lang thang một mình trên phố cổ Hà Nội

Phố cổ Hà Nội sẽ đẹp nhất khi bạn tự thưởng thức trọn vẹn nơi ấy trong một ngày thảnh thơi lang thang dạo bước. Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây để cảm nhận một Hà Nội đầy cổ kính.

Vốn là một người con mang trong mình tình yêu bất diệt dành cho Hà Nội, chưa khi nào tôi cảm thấy bằng lòng với những hiểu biết của mình về thành phố thật đặc biệt này. Những cuộc dạo chơi thoáng chốc nơi phố cổ đầy “bí ẩn” kia chỉ để lại trong tôi những mảnh cảm xúc rời rạc khó gọi thành tên. Có chăng, một trải nghiệm chỉ trọn vẹn khi ta thực sự hòa mình vào cuộc sống đằng sau vẻ bề ngoài mà bất cứ đôi mắt thường nào cũng có thể nhìn thấy?

Sinh nhật 20 tuổi, tôi chuẩn bị cho mình một món quà nhỏ: một ngày sống thử giữa phố cổ Hà Nội. Lựa chọn Momento Sleepbox, tôi lên một kế hoạch khám phá phố cổ Hà Nội thật hoàn hảo cho riêng mình. Tôi sẽ dành cả ngày trời lang thang khắp những ngõ ngách, sẽ chụp những bức hình đời thường nhất của cuộc sống nhộn nhịp nơi đây, sẽ thưởng thức những món ăn vỉa hè thơm phức, sẽ trò chuyện với những người bán rong trên đường, sẽ tản bộ quanh Hồ Gươm buổi sớm.

Lựa chọn một homestay phù hợp

Điều đầu tiên cần phải làm trước khi lên kế hoạch đi đâu, làm gì ở phố cổ chính là lựa chọn một homestay phù hợp với mục đích sử dụng và túi tiền của mình. Tôi đã lang thang trên westay.org và tình cờ tìm được Tea Box - một căn phòng thuộc Momento Sleepbox Homestay - nằm ở ngay trung tâm thành phố, sát với Phố cổ Hà Nội.

Căn phòng xinh đẹp ấy rộng gần 12m2, có toilet riêng. Phòng được thiết kế với nhiều cửa sổ rộng hướng ra mặt đường, lại được trang trí với những chiếc cây xanh và sở hữu vô vàn những món đồ xinh xắn.

Và điều quan trọng nhất là căn phòng yên ắng ấy khiến cho lòng tôi bình yên hơn, cảm nhận được ánh nắng buổi sớm dịu dàng hơn, và tận hưởng một Hà Nội trọn vẹn hơn.

Dạo quanh Hồ Gươm và tận hưởng bầu không khí bình yên

Sau khi đã sắp xếp đồ đạc gọn gàng tại căn homestay, tôi bắt đầu chuyến đi dạo của mình trên Hồ Hoàn Kiếm. Một vòng hồ không phải là một khoảng cách dài, nên tôi định bụng đi dạo hai vòng, cho đến khi chiếc bụng bắt đầu kêu đói. Lí do là bởi chúng ta sẽ cảm thấy thức ăn ngon hơn thật nhiều khi đói bụng.

Điều đặc biệt của Hồ Gươm, khác với những danh thắng khác, là bầu không khí náo nhiệt nhưng bình yên và dịu dàng hết đỗi. Hồ Gươm chẳng bao giờ vắng người, nhưng luôn chất chứa những khoảng lặng vô hình khiến cho lòng người phải xao xuyến. Những rặng liễu ngả nhẹ xuống mặt hồ, đong đưa mơ màng, khe khẽ cọ vào mặt nước lặng yên. Những bông hoa rạng rỡ khoe sắc, rung rinh trong nắng và thì thầm với gió những bí mật mà mẹ thiên nhiên trao gửi. Những cụ già ngồi cạnh nhau trên ghế đá, nắm tay nhau hồi tưởng về quãng thời gian thanh xuân vụng dại. Những em bé bi bô tập nói, tập đi, đôi chân bé nhỏ chạy lon ton ôm chầm lấy cha, lấy mẹ. Những nụ cười, ánh mắt, những cử chỉ thân thiết, quan tâm,...

Hồ Gươm, quả không ngoa, là thiên đường của những tấm chân tình như vậy.

Trò chuyện với những người bán rong

Những cuộc trò chuyện, đôi khi, có thể sưởi ấm một mùa đông buốt giá. Không nhất thiết phải là cuộc hội ngộ với đám bạn thân, cũng không cần phải là một sự giao tiếp được sắp đặt từ trước. Những cuộc trò chuyện với những người bán rong mà bạn bỗng dưng gặp trên đường cũng sẽ là những trải nghiệm cảm xúc mà bạn và tôi đều nên thử một lần trong cuộc đời.

Tôi đã gặp một ông cụ bán đồ chơi trên vỉa hè, nghe ông kể về thời kháng chiến huy hoàng và dòng máu dân tộc mãnh liệt chảy trong tim mỗi người lính năm nào, nghe ông ngâm thơ và căn dặn làm người như thế nào cho phải.

Tôi đã gặp một bà cụ bán tào phớ, nhìn bà khéo léo hớt từng thớ bánh mỏng và mịn, thoăn thoắt buộc thắt nút chiếc túi nilon bọc ngoài. Bà nói về người con gái ngày xưa, khi mà “công - dung - ngôn - hạnh” được đặt trên hết, và dạy cho tôi cách đối nhân xử thế của những thiếu nữ Hà Thành.

Tôi đã gặp một bác xích lô hiền như bụt, huyên thuyên đầy hạnh phúc và tự hào về câu chuyện cuộc đời, khảng khái và tâm đắc với những triết lí sống mà bác đúc kết được sau ngót nghét chục năm trời. Bác dạy tôi cách nhìn người, cách “chọn chồng” sao cho “đúng”.

Những câu chuyện đến tự nhiên như cách mà tôi ngẫu nhiên gặp gỡ họ, rồi ở lại với tôi cho tới thật lâu, thật lâu sâu này.

Chụp hình từng ngõ nhỏ thân thương

Tôi còn có một sở thích hết đỗi giản dị, đó là mang chiếc máy ảnh theo bên mình, lang thang trong những con ngõ nhỏ nơi phố cổ Hà Nội, chụp lại những khoảnh khắc trong veo và xinh đẹp.

Đôi khi là mấy ô cửa sổ đã bạc màu trên nền tường gạch với những mảng vôi tróc dở dang, lắm lúc lại là chiếc chổi dài quét sân xào xạc những nắng, hay thi thoảng bắt gặp những em bé đang chơi đùa với nụ cười hồn nhiên trong trẻo nhất, tôi lại ghi vội hình ảnh ấy vào ống kính của mình.

Ghé vào những quán ăn vỉa hè thơm phức

Lang thang một mình khắp những con phố suốt một buổi chiều khiến cho bụng tôi trở nên cồn cào hơn bao giờ hết. Tôi bèn quyết định làm một vòng food tour, lân la nếm thử những quán ăn vặt nức tiếng phố cổ Hà Nội.

Nào là món bánh xèo giòn tan vàng rộm, bánh tráng trộn sợi mềm cay cay, bát xôi chè ấm áp ngọt lịm, những chiếc nem chua rán đỏ hỏn thơm lừng, hay cả những xiên thịt nướng bốc khói nghi ngút.

Những thức quà ăn vặt của người Hà Nội, lúc nào cũng đậm đà hương vị và để lại trong lòng người thưởng thức những ấn tượng khó phai.

Thư giãn trong căn phòng nhỏ giữa lòng Hà Nội khi đêm về

Sau một buổi chiều tối lang thang mệt nhoài, tôi trở về căn phòng nhỏ Tea Box trong cảm giác lâng lâng hạnh phúc. Việc ngủ lại đây khiến cho tôi cảm thấy mình được nâng niu ôm ấp trong lòng Hà Nội, được tiếp tục trải nghiệm thật tuyệt vời này.

Tôi bật list nhạc yêu thích, nằm sấp trên giường và lơ mơ ghi chép lại những câu chuyện về Hà Nội trong chuyến đi ngày hôm nay vào một cuốn sổ tay nhỏ. Lên lịch trình cho buổi sáng ngày mai, miệng vu vơ mỉm cười hạnh phúc.

Đêm hôm nay gió sẽ lùa qua khung cửa sổ đầy mộng mơ này, dưới những vòm lá xanh ngắt này, ru giấc mơ tôi lạc vào khoảng kí ức đầy thân thương dành riêng cho Hà Nội.

 

Mỗi người sẽ có một cách thức riêng để chào đón ngày sinh nhật, nhưng có lẽ với tôi, cuộc hành trình nho nhỏ này mang tới nhiều hạnh phúc hơn cả. Đắm chìm vào không gian phố cổ Hà Nội một cách trọn vẹn, và một mình, vậy là đủ mãn nguyện.

Tôi không muốn chỉ giữ Hà Nội cho riêng mình, bởi vậy nên tôi chia sẻ câu chuyện này với mong ước rằng các bạn sẽ có một cái nhìn khác đi về Hà Nội, nghĩ ra một cách thức khác đi để trải nghiệm về Hà Nội của mỗi người sẽ trở nên sâu sắc hơn, toàn vẹn hơn.

Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn với chúng tôi nhé!